Tôi đến Paris một chiều xuân nắng vàng chói lọi,
Lòng bồi hồi náo nức tìm lại dấu vết người xưa,
Tôi đến Compoint một chiều xuân giữa dòng người,
Đi trẩy hội quanh một căn phòng lộng gió thênh thang,
Quanh một căn phòng, một thế giới mênh mông.
Cánh cửa trên cao vẫn mở năm nào,
Cánh cửa đợi chờ bao thế hệ mai sau,
Một viên gạch hồng kể chuyện non sông,
Một viên gạch hồng kể chuyện quê hương.
Dù giữa mùa đông giá rét,
Nhưng trái tim Người vẫn sục sôi tình yêu đất nước,
Thì viên gạch hồng ấm cả non sông,
Thì viên gạch hồng đỏ lửa chờ mong,
Mãi nơi đây giữa thủ đô thành trì tư bản,
Người đã kiên cường viết bản án thực dân.
Mãi nơi đây giữa đại dương nghìn trùng xa cách,
Bác tìm con đường giải phóng quê hương,
Bác tìm con đường cho "Người cùng khổ",
Thoát kiếp nô lệ, hạnh phúc đến khôn cùng.
(x 2)
À a á a à, à á a à a,
À a á a à, à á a à a,
À a á a à à a á,
Á a a à, à á a à a.
Mãi vẫn đi theo những lời Bác dạy,
Phải giữ tấm lòng thủy chung với nước với dân,
Mãi vẫn đi theo con đường của Bác,
Góp sức xây đời vì "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc" cho mọi người.