Trên phá Tam Giang em hát
Anh cứ hỏi em nhiều về con đê,Con đê Tam Giang,  vượt phá sang ngang,Con đê triều, đã bao mùa đồng chua nước mặn,Quê hương mình cấy lúa không em.Em cứ hỏi anh hoài về con đê,Con đê Tam Giang, vượt phá sang ngang,Ngăn thủy triều đã bao đời chịu thua đất trời,Nay muôn người chung sức làm nên.Có gì đâu anh ơi, có gì đâu, Em đi làm thủy lợi với đôi tay và tình yêu quê nhà,Dù nắng cháy, mồ hôi rơi, đồng khô nước, lòng không ngơi,Em đi làm thủy lợi, nghe theo lời Đảng gọi đó anh.Con đường ta đi lên đang nở hoa,Ta xây dựng cuộc đời với đôi tay và tình yêu quê nhà,Vì đất nước nặng hai vai, làm ra lúa, làm ra khoai,Nhiều công trình thủy lợi xây quê mình đẹp giàu mến yêu.Anh cứ hỏi em nhiều về Tam Giang,Qua con sông xanh, quê chị quê anh,Trên đất mẹ đã chung lòng về đây sum họp,Vang câu hò tình nghĩa yêu thương.Chẳng đợi con đò vượt Tam Giang,Yêu quê hương em, anh đến nơi đây,Không muốn về nhớ hoài con đê dài,Nghe câu hò đã thấy tương lai.