Vàng Danh ơi, nơi đây đất mỏ quê tôi,
Nơi đây thắm đỏ yêu thương,
Rung trong tim tôi những ước mơ bao đời.
Vàng Danh ơi, quê tôi bốn mùa gió lộng,
Bảo Đài sừng sững hiên ngang sóng bạc nắng vàng,
Bạch Đằng lừng lẫy năm xưa.
Này bạn của tôi ơi, từ lòng đất ta đi,
Đây những binh đoàn vô tận,
Vượt thời gian ta đi cất cao lời hát.
Đường lò ta đi rực sáng tương lai,
Nặng tình tha thiết xưởng máy, hầm sâu, nhà sàng thân yêu.
Đường lò ta đi rực cháy trong tim,
Như ngọn đèn đất mỏ không bao giờ tắt.
Kết:
Này bạn của tôi ơi, đường lò chúng ta đi,
Đang dâng trào sức sống thanh xuân,
Trên đất mỏ tay ta xây nên cuộc đời.