Hơ ớ ơ hơ,
Giáp mặt biển Đông, đứng đầu ngọn sóng (ớ hơ),
Ngũ Hành Sơn vẫn sừng sững hiên ngang,
Như quê ta dù vất vả gian nan,
Mà lòng người đất Quảng,
Vẫn trong xanh như nước sông Hàn,
Hò ơ hớ, khoan hỡi hò khoan.
Ta đứng đây bám chặt đất quê hương,
Ôi mảnh đất trăm mến nghìn thương,
Ta chiến đấu hơn ba mươi năm trời lửa đạn,
Mà lòng trung kiên càng thêm ngời sáng,
Mà lòng trung kiên càng thêm ngời sáng.
Đã qua rồi những tháng ngày nén hận,
Những tháng ngày âm thầm tranh đấu,
Ta đi lên giữa mùa xuân chiến dịch,
Đập nát gọng thù, quét sạch xâm lăng.
Đã qua rồi những tháng ngày nung nấu,
Những tháng ngày trông mong, chờ đợi,
Ta đi lên giành một mùa xuân mới,
Ta đi lên, rạng rỡ ánh bình minh,
Ta đi lên, thời đại Hồ Chí Minh.
Hát vang lên bài ca xây dựng,
Từ nông thôn, nhà máy đến công trường,
Cho thêm ngọt bùi khoai lang Trà Đoả,
Cho thêm đậm đà nước mát ra ngô.
Hát vang lên bài ca chiến đấu,
Tiếp bước cha anh canh giữ biển trời,
Từ hải đảo xa khơi đến Trường Sơn hùng vĩ,
Đất nước này như gấm thêu hoa.
Hát vang lên bài ca xây dựng,
Cho đập Phú Ninh tráng lệ, nguy nga,
Đưa nước về đồng vốn thiếu mưa, thừa nắng của quê ta.
Hát vang lên bài ca chiến đấu,
Vì bao nụ cười, ánh mắt trẻ thơ,
Vì má hồng em gái, vì tóc sương mẹ già,
Vì Quảng Nam - Đà Nẵng quê ta.
Kết:
Vì miền Nam, miền Bắc nối đường, (04:01)
Vì tất cả là quê hương,
Là Tổ quốc Việt Nam quang vinh.