Từ Hồng Lĩnh ngắm trông thành Vinh,
Thêm tự hào quê hương Nghệ Tĩnh,
Thành phố mới đang soi mình giòng nước Lam Giang,
Sóng biển vờn theo gió non ngàn.
Một thành phố sắc xuân dịu dàng,
Ngoại ô lúa khoai tươi xanh hòa trong màu thép gang,
Xanh cây bên đường, từng ô cửa xanh, xanh màu hy vọng,
Nghe câu ví giặm nhặt khoan say đắm cao vút trong nắng vàng.
Thành phố kiên cường cuộc đời đầy vinh quang,
Qua bao lần bom đạn mà vẫn hiên ngang,
Trên Làng Đỏ, Trường Thi nay tươi màu ngói mới,
Bến cảng sân ga giờ muôn lối thênh thang.
Hồng thắm trang vàng người Phượng Hoàng Trung Đô,
Giương cao cờ cách mạng của Xô Viết năm xưa,
Như ngày nào thành Vinh ra quân giành chiến thắng,
(1) Sắc mầu dệt nên tranh đẹp lắm người ơi.
(2) Những gì mà tôi yêu đẹp lắm người ơi.