Ề, bềnh bồng bềnh bồng bè ai nhẹ lướt (ơ ớ ơ),
Ờ, ớ ơ ờ, ớ ơ ờ, qua bến, bến Đò Quan
Dố khoan dô khoan mà lắng nghe sông nước (ớ ơ) âm vang tình người.
Bến nước quê tôi ai qua rồi chẳng nhớ,
Nhớ tiếng còi tầm xôn xang trong lòng người thợ,
Niềm vui rộng mở hòa cùng máy sợi máy tơ,
(Ơ) dệt trọn ước mơ của người chiến sĩ năm xưa.
(Ơ) dệt trọn ước mơ của người chiến sĩ năm xưa,
Thân mang gông miệng ngâm thơ đuổi quân (ư) giặc nước,
Để bến hôm nay kìa bè xuôi, kìa tàu ngược,
Nhộn nhịp như cánh thoi đưa, như thuyền bơi trải hội mùa.
Hỡi ai xưa còn nhớ?
Bao kiếp người tha phương đau thương dưới màn sương giá,
Chân bước xuống tàu mà lòng quặn đau khôn tả,
Vọng lời thở than nước mắt nhòa trong mưa.
Nay thỏa ước mơ bao đời hằng mơ ước,
Ta như chim trời vẫy vùng cùng đất nước,
Ta như cánh buồm lộng gió vượt nẻo trùng khơi.
Náo nức sóng dồi bến nước quê tôi,
Bát ngát tiếng cười bến cảng đông vui,
Ngọt lịm giọng hò (ơ) lưu luyến (ớ) mình ơi.