BCĐCNT
Đăng nhập
Đồ — Đỏ
Rê — Đen
Mi — Trắng
Fa — Xám
Sol — Xanh lá
La — Xanh dương
Si — Tím
Chi tiết

Lời bài hát

1- Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn,
Mà đời không ngại đào mấy con kênh.
Đắp hồ, xây đập, ta nuôi dòng nước ngọt,
Để đàn mương nhỏ tắm mát quanh năm,
Ruộng đồng ta thỏa mơ ước bao ngàn năm.

2-
Kẻ Gỗ là đây, bao năm đợi, tháng chờ,
Này vùng đá bạc, đồi núi lô nhô.
Những dòng suối nhỏ theo sông về với biển,
Bỏ đồi hoang lại trong nắng, trong mưa,
Để người nên khổ như đất kia cằn khô.
ĐK1:
Hờ, hớ, tay anh phá đá, tay em đào sỏi,
Ngồi trong xe ủi, anh nhớ những ngày hè,
Chân lội qua khe, em nhớ mùa đông giá.
Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ,
Ngày ta đi học, em nói thích nghề gì. (- Nghề dược, nghề dược nư.)
Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ,
Thấy mùa phượng vĩ, ta ngỡ gặp mùa thi,
Cũng ngày phượng nở, hai đứa mình ra/cùng đi.
ĐK2:
Hờ, hớ, ta đi những bước thênh thang đồng rộng,
Làng ta di động, thêm có đất mình cày,
Cho điện giăng dây, đưa máy về thôn xóm.
Ta đi trong nắng, trong mưa, đời bận rộn,
Bài thơ ta đọc, em có thấy điều gì.
Như da em nâu tươi màu suy nghĩ,
Giống mùa phượng vĩ, xao xuyến mộng ngày thi,
Giống ngày phượng nở, hai đứa mình cùng đi.

3-
Nghệ Tĩnh mình ơi, sông Lam rọi núi Hồng,
Bạn về theo bạn, đào núi, ngăn sông.
Đất trời như vẫn vang vang lời trống giục,
Mặt hồ lay động nên sóng mênh mông,
Từng đàn cá lội, cây lúa thêm nặng bông.
(ĐK1)

Kết:
Hờ hớ, hơ, hơ hơ hờ,
Cuộc đời vẫy gọi, Ta nhớ (ớ ơ, ơ), Bao lần đi, lần đi.

Xem thêm
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Người đi xây hồ Kẻ Gỗ (Nguyễn Văn Tý) - Thu Hiền, Kiều Hưng