Nếu em lên cùng anh trong dịp ngăn sông Đà,
Ta sẽ lên tầng cao xem công trường hối hả,
Từng giàn khoan chuyển rung, từng đoàn xe chạy nhanh,
Và đất đá đổ xuống thu hẹp dòng nước chảy.
Đứng chênh vênh từ cao trông về xuôi tít mờ,
Thấy như muôn vì sao, đêm công trường tấp nập,
Gập ghềnh theo triền núi, từng đoàn xe gầm thét,
Vào mùa lấp sông Đà, nhịp sống chẳng hề ngơi.
Và em ơi, em sẽ thấy trong buồng máy suốt ngày đêm anh không nghỉ,
Em ơi, trong nỗi nhớ đang nồng cháy, tay người lái xe đâu mỏi,
Quanh quanh như trận đồ, lớp lớp quân tràn về,
Xe lao đi từng đoàn, quyết nối liền bờ dòng sông xanh.
Và em hỡi, tuy vẫn biết em từng phút mong chờ anh nơi quê nhà,
Em ơi, xin đừng trách anh dành biết bao nhiệt huyết cho sông Đà,
Vì tình yêu đôi ta anh mang trong nỗi nhớ,
Tim anh càng bừng cháy tới ngày vui đón em/có em.