Em đến quê anh một chiều nắng ấm,
Khúc hát quê hương ru dài theo sóng,
Thái Bình ơi Thái Bình,
Ai đặt tên cho đất Thái Bình từ bao giờ,
Mà trong nắng trong mưa lúa vẫn lên xanh tốt,
Mà trong bom trong đạn đất vẫn cứ sinh sôi,
Thái Bình ơi sao mà yêu đến thế.
Em yêu, yêu Diêm Điền rừng phi lao gió hát,
Anh đi tắm mát về bãi biển Đồng Châu,
Em qua con sông sâu, sông sâu đã bắc cầu,
Đưa em về đồng cói, anh thương em anh nói.
Em dệt đôi chiếu hoa cho anh trải giữa nhà,
Mời thầy mẹ sang chơi để anh thưa, để anh thưa.
Cho em về quê mình,
Cùng làm lúa, cùng làm đay, cùng dệt cói, cùng đan mây,
Tay em trổ vàng, tay anh chạm bạc, làm giàu cho quê hương,
(1) Thái Bình ta đó lòng ta yêu thương.
(2) Hỡi người em gái mà anh yêu thương.
Kết: Miền quê đó Thái Bình để lòng ta yêu thương.