Mặt trời bừng sáng cánh đồng quê,
Lúa đã về dân cày,
Sớm nay nâng bông lúa (ớ ơ) nặng (ứ ư) lòng bàn tay.
Ngày xưa khi mùa lúa chín,
Thóc chẳng đủ nộp tô, trang trải nợ nần,
Công sức quanh năm không đủ trả nợ nần.
Giọt nước mắt mồ hôi rơi,
Nên bông lúa ngày xưa lầm than đời nghèo khổ,
Hôm nay bình minh reo hò.
Ơn này nhờ cách mạng, ơn Bác Hồ,
Cho ta lúa vươn xanh ruộng đồng,
Đời ngày một ấm no.