Lời ru trên nương

Bản nhạc

LỜI RU TRÊN NƯƠNG

Nhạc: Trần Hoàn
Thơ: Nguyễn Khoa Điềm

Trình bày: Ái Vân - Thanh Hoa - Thanh Hòa.
***************************



Ngủ ngoan Akay ơi, ngủ ngoan Akay ơi
Mẹ thương Akay, mẹ thương bộ đội
Con mơ cho mẹ hạt lúa lên bông
Mai sau con lớn vung chày lún sân.

Ngủ ngoan Akay ơi, ngủ ngoan Akay ơi
Mẹ thương Akay, mẹ thương làng đói
Con mơ cho mẹ hạt bắp lên đều,
À... ơi... à... ơi...

Lưng núi thì to mà lưng mẹ thì nhỏ
Đừng làm mẹ ngã, mẹ trỉa bắp trên nương
Mặt trời của bắp thì nằm lưng núi
Mặt trời của mẹ, con nằm trên lưng.

Giặc Mỹ buộc ta phải đi xa (mà) con suối
Các anh cầm súng với các chị cầm chông
Akay ơi, Akay ơi.
Mẹ đưa con đi ta quyết dành cuộc sống
Akay ơi, mà ngủ cho ngoan
Là Akay ơi, mà ngủ cho ngoan...

Bình luận (3)

  1. ThanhNguyễn
    Cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại đã qua đi gần nửa thế kỷ nhưng những giá trị chân thật nhất, đẹp đẽ nhất của nó thì còn mãi biết bao bà mẹ Việt Nam từ miền xuôi đến miền ngược, chính họ đã nuôi dưỡng tinh thần, tình yêu và hy vọng, tiếp sức cho những người lính tiền phương. Và hình ảnh người mẹ Tà Ôi trong bài hát “Lời ru trên nương” là một vẻ đẹp như thế, bình dị mà lớn lao, cao đẹp. “Lời ru trên nương” là một bài hát được nhạc sĩ Trần Hoàn phổ nhạc từ bài thơ “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ”. Bài thơ được sáng tác rất nhanh trong một hoàn cảnh khá đặc biệt: năm 1971, nhà thơ là người lính chiến trường. Vì đơn vị hết gạo, nhà thơ cùng một số anh em đồng đội đi gùi gạo ở cơ sở của ta. Nhìn những bà mẹ Tà Ôi vừa địu con vừa giã gạo, dành dụm những hạt gạo trắng ngần cho bộ đội, nhà thơ liên tưởng đến sự vất vả, nhọc nhằn và những hy sinh lớn lao của họ. Về đến đơn vị, chưa kịp đặt gùi gạo xuống, với chiếc khăn mặt lau mồ hôi, Nguyễn Khoa Điềm ngồi ngay vào bàn và viết “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ”.
    Bài thơ mang tên là “Khúc hát ru”, khi chuyển thành bài hát, nhạc sĩ Trần Hoàn vẫn lưu giữ tứ chủ đạo của nó qua việc đặt tên cho bài hát là “Lời ru trên nương”. Con mơ cho mẹ hạt gạo trắng ngần
    Con mơ cho mẹ hạt bắp lên đều
    Và cuối cùng là ước mơ được thăng hoa, trở thành khát vọng không chỉ của người mẹ Tà Ôi mà là niềm mong ước cháy bỏng của người dân Tây Nguyên, của nhân dân miền Nam đánh Mỹ:
    Mai sau con lớn làm người tự do.
    Thấp thoáng, ẩn hiện trong giai điệu lời ru còn là hình tượng nghệ thuật tấm lưng của mẹ. Lưng đưa nôi, và lưng chính là nôi. Tấm lưng trần của người mẹ Tà Ôi gắn chặt với con trai trong mọi công việc vất vả, nặng nhọc, tấm lưng ấy nhỏ, không to như lưng núi nhưng bền bỉ như lưng núi và kiêu hãnh hơn lưng núi vì con trai - mặt trời của mẹ nằm ở trên lưng. Và sau hết “Từ trên lưng mẹ em đến trường”, đến đây ta hiểu vì sao Nguyễn Khoa Điềm lại đặt tên cho bài thơ là “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ”. Phải chăng mẹ đã dùng tấm lưng làm nôi nuôi dưỡng những dũng sĩ cho cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc, và gánh chịu tất cả nỗi vất vả gian lao để giành chiến thắng. Người mẹ Tà Ôi, người mẹ Việt Nam mãi mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho các nghệ sĩ sáng tạo. “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ - Lời ru trên nương” là một bản nhạc đẹp trong bản giao hưởng lớn về người mẹ Việt Nam anh hùng. (ST)
  2. Thu Hằng
    Tam ca Thanh Hoa, Thanh Hòa và Bích Lan thể hiện bài này đỉnh hơn nhiều. Giọng của Bích Lan nổi bật hơn giọng Ái Vân khi vào bè. Tôi tìm mãi không thấy bản này.
  3. Người yêu nhạc Cách m
    Người yêu nhạc Cách m
    Rất độc đáo, ba giọng ca của một thời vang bóng hòa quyện vào nhau làm cho tác phẩm tuyệt đỉnh hơn nhiều.