Đứng trên núi nhìn đồi nương điệp trùng,
Đứng trên núi nhìn dòng sông cuộn chảy.
1-
Ôi những con sông thân yêu ở quê mình Vĩnh Phú,
Nơi đây quanh năm bóng cọ điệp trùng,
Ven những con sông mênh mông,
Nương chè bãi sắn xanh tươi màu đất mới.
Ai lên đất trung du quê tôi lặng nghe dòng sông hát,
Qua bao nhiêu năm vất vả bộn bề,
Quê hương hôm nay nắng đẹp lại về,
Vĩnh Phú ơi đón lấy cuộc đời.
Non nước là đây, Phong Châu còn đấy,
Nơi ấy giờ đây cột khói ngang mây,
Sông núi cỏ cây ôi thân thương biết mấy,
Tiếng hát mẹ ru vang trong tôi từng ngày.
Ơ, cô gái chiều nay nhanh tay gặt lúa,
Nghiêng nón chào duyên thành phố quê hương,
Khi ánh đèn lên lung linh như ngàn sao lấp lánh,
Bát ngát màu xanh, xanh thắm mối tình.
2-
Trên đất trung du hôm nay lại tươi màu xanh mới,
Mây giăng giăng bay nắng đẹp tuyệt vời,
Ven những con sông êm trôi,
Đêm ngày tiếng máy reo vui hòa tiếng hát.
Tôi yêu thiết tha quê hương tôi thủy chung cùng sông núi,
Nghe Long Châu Sa nghĩa nặng gọi về,
Quê hương thân yêu giữ trọn lời thề,
Cùng Bến Tre đó khúc ruột mềm.
Trên đất phù sa cây vươn thẳng đứng,
Trai đất Hùng Vương một chí kiên trung,
Trăm núi ngàn khe chân đi xa tình quê gắn bó,
Dưới bóng dừa che bâng khuâng nhớ cọ xòe.
Ơ, bãi đước bờ kênh con sông lạch nước,
Tha thiết tình dân gọi bước quân đi,
Giữ lấy mùa xuân cho quê hương đẹp mơ ước mới,
Giữ lấy Việt Nam chân lý sáng ngời.
Kết:
Trai gái trung du quê tôi mặt tươi hồng trong nắng,
Tương lai đâu xa sức trẻ hào hùng,
Như những con sông mênh mông,
Chuyên cần trong nắng xuân tươi,
Chào nắng mới trời quê hương.