1-
Ở đâu có một miền quê mới,
Ở đó có anh chung sức xây đời.
Chẳng có nơi nào đường xa đất lạ,
Mà dấu chân anh chẳng đến nơi này.
Đường ta đi, đi từ nơi quê mẹ,
Quen nắng quen sương, quen bàn tay sức trẻ.
Giặc đến rồi anh cầm súng ra đi,
Mà ngày ra đi súng bom rền nơi quê mẹ,
Cây lúa trên đồng đạn thù chặt ngang bông.
Mà ngày ra đi, biết có ngày mai nắng đẹp,
Bóng giặc tan rồi, đất nước trọn niềm vui.
2-
Ở đâu có một miền quê mới,
Ở đó nắng lên hương ấm đang về.
Sỏi đá khô cằn đồi hoang đất lặng,
Đã có tay ta tô thắm cho đời.
Đường ta đi bốn mùa hoa đang nở,
Theo bước chân anh bao màu xanh trỗi dậy.
Rừng ngọt ngào bao mùa trái trên cây,
Bầu trời quê ta nắng ôm tròn trên lưng mẹ,
Cây lúa trên đồng càng nặng hạt đơm bông.
Rồi ngày mai đây, nước non mình thêm tươi đẹp,
Trái ngọt cây lành, đất nước ngập màu xanh.