1-
Anh nghe tiếng em hát đang vọng về từ đồng đất quê ta,
Khi mưa xuân giăng tơ, khi thôn xóm làm mùa,
Mà anh nghe tiếng em hát như còn đây,
Em đi trong mưa đông, trong nắng hạ, mùa lên vui tiếp mùa.
Về đồng đất năm xưa ai qua vẫn nhớ,
Một đồng đất bạc màu, một mùa lúa đơn sơ,
Nơi đất ấy bàn tay em đó, mặc nắng mưa, mặc tháng năm,
Đi khoanh vùng, đào mương, đắp đập, nuôi nấng nên đồng đất ngày nay.
Một mùa lúa hôm nay mênh mông bát ngát,
Một vùng mía, một vùng cà, một vùng cói bao la,
Nơi đất ấy rộn lên tiếng hát mà thiết tha, mà mến thương,
Khi anh hiểu rằng em vất vả, lo lắng bao ngày cách làm ăn.
2-
Anh nghe tiếng em hát đang vọng về từ đồng đất hôm nay,
Ơi câu ca mênh mông như ôm ấp ruộng đồng,
Mà anh nghe tiếng em hát với ngày mai,
Khi trong tim em mang bao sức trẻ, dựng xây non nước này.
Từ đồng đất thâm canh anh nghe tiếng hát,
Mà lòng thấy bồi hồi về đồng đất quê ta,
Ơi giống lúa nào em cấy đó, mà lúa thêm hạt trĩu bông,
Ơi cánh đồng này quay mấy vòng, hỡi cô gái trên đồng đất Hải Hưng.
Từ hợp tác quê ta anh nghe tiếng hát,
Về cuộc sống từng ngày càng đổi mới hơn xưa,
Nơi đất ấy Đảng soi ánh sáng, dìu dắt cho đời chúng ta,
Trên cánh đồng này ta sẽ lại đi mở tiếp những đồng đất cho ngày mai.
Kết:
Từ đồng đất hôm nay anh nghe tiếng hát,
Về hợp tác quê ta đang lên phía trước,
Hát lên em, ơi cô gái xã viên ơi.