Em xa anh nghe câu dân ca,
Giận mà thương sao mà da diết thế,
Ôi câu ca nặng tình nặng nghĩa,
Có lúc nào anh giận em không.
Chứ có lúc nào em giận anh không,
Để thương suốt cả ngày em giận,
Khi xa nhau đến ngàn vạn dặm,
Giận chẳng còn mà thương rộng dài thêm.
Em nhớ ngày em nhớ đêm,
Giận mà thương cháy lòng em đỏ,
Thương mà giận dễ gì đã có,
Em chỉ tìm thấy ở mình thôi.
Một nắng hai sương đội trời đạp đất,
Bao vất vả bàn tay em lo hết,
Bao đổi thay ta chưa thể hiểu,
Ôi câu ca rằng giận mà thương, mà thương.
Ta lại đi khắp mọi nẻo đường,
Mang câu ca và tình yêu thắm nồng,
Khi trở gió mình vẫn ấm,
Bởi giận rồi cũng chỉ để thương thêm.