1-
Khi ánh hồng mùa xuân,
Xé nát màn đêm đông,
Khi gió luồn ngoài song,
Xua lạnh về mênh mông.
Khi trên trời cờ đỏ,
Thắm hồng màu suy tư,
Là mùa xuân đã về,
Với nhựa sống tràn trề.
Đi giữa lòng xuân vui,
Cớ làm sao ngập ngừng,
Dẫu cho cuộc đời mình,
Còn gặp nhiều gian khó.
Xin chớ làm cành hoa,
Để bướm đến rồi đi,
Khi đã qua rồi thời gian chẳng trở lui.
2, 3-
Xin em đừng là gió,
Gió suốt đời lang thang,
Xin em đừng là mây,
Mây hợp rồi lại tan.
Xin em đừng là lửa,
Cháy rồi thành tro than,
Đừng là hoa sớm nở,
Để chiều hoa lại tàn.
Em hãy là cây thông,
Giữa trời cao lồng lộng,
Gió mưa không lay động,
Bởi vì cây bám đất.
Em hãy là mùa xuân,
Và niềm tin của Đảng,
Bám rễ trong lòng dân nặng tình nước non.