Rằng là ai lên Quy Đạt quê mình,
Chè xanh mật ngọt thắm tình nước non.
Đường lên Quy Đạt nghe bên tai gió hát,
Con chim nó hót, ôi con suối nó chào.
Em đi tìm anh từ nương ngô xanh thắm,
Em qua thăm vườn sắn mà chẳng thấy anh đâu,
Chỉ thấy những lèn cao đậm một màu xanh, xanh ngắt.
Em đi tìm anh từ sáng sớm đến chiều tà,
Lạc bước đường xưa đưa tới cánh đồng,
Gió mênh mông reo trên từng đám ruộng,
Lúa vàng nặng trĩu và em thấy bóng anh,
Trên cánh đồng xa đang mê mải với ngày mùa.
1-
Đẹp lắm anh ơi khi quê mình chắp cánh,
Giữa đồi núi đá từng trồng sắn với trồng ngô,
Đã thấy mọc lên những cánh đồng lúa vàng,
Và những đồi xa trầu mọc xanh xanh lá.
2-
Đẹp lắm anh ơi khi quê mình chắp cánh,
Dù nhiều gian khó vẫn sáng chói những niềm tin,
Một bát chè xanh thơm hương bồi sớm chiều,
Đời lên phơi phới trên Quy Đạt của quê mình.