Như con thuyền con thuyền khi mới ra khơi,
Lòng ta sao bồi hồi khi thấy những chân trời quê ta rộng mở (hờ hơ hớ hơ).
Đất vì người muốn góp thêm phần của lòng đất,
Mấy đời mùa tiếp tay cho mùa để lại sinh sôi.
Đàn lợn, đàn bò từ năm vượt lên mười,
Đường sản xuất ta vươn dài thêm bước nữa.
Đường năm tấn như cánh buồm rộng mở (hờ hơ hớ hơ hơ),
Kéo những con thuyền vung tay lái tỏa ra khơi,
Là đón bao con thuyền vung tay lái mở tương tai.
Là đây mơ ước của người:
Đàn trâu ăn cỏ nối đuôi nhau trập trùng,
Cây xanh, xanh thắm mọi vùng,
Ở đâu trông lúa ngỡ trông biển trời.
Chè xanh, xanh kín nương đồi,
Ở đâu cây cói (í i, i í i) được người bón chăm.
Ơ, ớ, ơ ờ ờ ơ ớ ơ,
Ơ, ớ, ơ ờ ờ ơ ớ ơ,
Ớ, ơ, ơ ờ ơ, ờ.
Mặc cho gió bấc mưa dầm,
Trồng dâu ta giữ cho nong tằm, tằm thành tơ.
Xưa kia ai đắp nhiều bờ,
Để cho ngăn cách máy chưa có đường vào.
Giờ đây non nước đón chào,
Đường lên năm tấn (í i, i í i) dạt dào ý (í i i) thơ,
Dạt dào bao ý (í i i) thơ.