Đêm nghe hát đò đưa nhớ Bác
Một khúc dân ca sâu lắng quê nhà,Đêm sông Lam dạt dào sóng nước,Vọng câu đò đưa, tình người mộc mạc,Bát ngát nhớ thương mà thoảng hương giữa đời.Đêm trăng lên nghe tiếng đò đưa ngân rất gần,Nhớ chuyện Người thời xa xưa, Bác lớn lên trên quê đất mẹ hiền.Bác theo phường đi nghe hát, quần xắn gối đứng đầu sân,Dân mất nước mới lầm than, mà nên lời ca nghe càng xót xa.Tuổi ấu thơ Bác đã đi suốt chiều dài câu đò đưa,Tuổi ấu thơ Bác đã sống suốt chiều rộng câu dân ca.Đêm Kim Liên ấm áp, ngày xưa hay hát phường,Ấy ngày hội những danh nhân, đất nước đau thương nên đến luận bàn.Bác theo phường đi nghe hát, trăng đứng bóng trăng tà thôi,Bao thơ hay gỡ tơ rối, mà trước cuộc đời đành bó tay.Tuổi ấu thơ Bác đã đi suốt chiều dài câu đò đưa,Tuổi ấu thơ bác đã sống suốt chiều rộng câu dân ca,Rồi từ ấy Bác tìm đường cứu nước non.Một khúc dân ca sâu lắng quê nhà,Đêm sông Lam dạt dào sóng nước,Vọng câu đò đưa, tình người mộc mạc,Bát ngát nhớ thương mà thoảng hương giữa đời.Đêm quê hương nhớ Bác, lòng ta thêm ấm lòng,Vườn nhà ngát hương cau, mái tranh quê xôn xao mấy tình đời.Xưa theo phường đi nghe hát, nay Bác đã cho đời ta,Ơi câu ca độc lập tự do mà nay toàn dân ta hát vang.Nỗi ước mong thuở xưa đã đến rồi ơi rạng rỡ,Nay hát câu đò đưa thấy đời đẹp mênh mang,Càng nhớ Bác (ơ), nhớ ơn Người sâu nặng quê hương.