Ba mươi năm qua tôi còn giữ mãi cuốn sổ tay nho nhỏ,
Anh chiến sĩ Điện Biên trao cho tôi trước giờ súng nổ.
Dưới mái lán anh ngồi siết dây bộc phá,
Đêm xuất kích anh nghĩ gì anh nhỉ,
Mà vẫn vui hồn nhiên, thanh thản, ung dung?
Trao cho tôi cuốn sổ tay thấm mồ hôi và bụi cát chiến trường,
Hẹn tôi chép cho anh những bài ca anh yêu thích,
Sau trận đánh anh sẽ về, sẽ lại ca, lại hát.
Sớm hôm sau tôi lại tìm anh,
Nhưng không còn gặp mặt,
Mà cuốn sổ tay vẫn còn đây trong túi ngực.
Ơi người anh, người đồng chí, người chiến sĩ Điện Biên năm xưa,
Chúng tôi - những đồng đội của anh - vẫn thay anh viết tiếp,
Những trang sử vàng trải dài theo đất nước:
Từ chiến thắng Điện Biên tiến về Hà Nội,
Dọc đường Trường Sơn - những bài ca đẹp nhất,
Tiến về Sài Gòn, giải phóng miền Nam,
Và giờ đây trên khắp miền biên cương,
Chúng tôi hát những bài ca biên giới.
Trong mỗi chiến công, trong mỗi bài ca mới,
Vẫn có dáng anh thanh thản, ung dung,
Sống hồn nhiên mà thật đỗi anh hùng,
Vẫn mãi mãi sáng ngời truyền thống Điện Biên,
Vẫn mãi mãi sáng ngời truyền thống Điện Biên.