Ai đi vô nơi đây (ai đi vô nơi đây),
Xin dừng chân xứ Nghệ (mời dừng chân xứ Nghệ).
Ai đi ra nơi nầy (ai đi vô nơi nầy),
Xin chân dừng xứ Nghệ (mời dừng chân xứ Nghệ).
Nghe câu vè ví dặm,
Càng lắng lại càng sâu (càng lắng lại càng sâu).
Như sông La chảy chậm,
Đọng bao thuở vui sầu (đọng bao thuở vui sầu).
Ai ơi cà xứ Nghệ,
Càng mặn lại càng giòn.
Nước chè xanh xứ Nghệ,
Càng chát lại càng ngon.
Tình xứ Nghệ không mau,
Nhưng bén rồi (mà) sâu lắng.
Quen xứ Nghệ quen lâu,
Càng tình sâu nghĩa nặng.
Khoai lang vàng xứ Nghệ,
Càng nhai kĩ càng bùi.
Cam xã Đoài xứ Nghệ,
Càng chín lại càng tươi.
Đất này đất Xô Viết,
Đảng mở hội cờ hồng.
Tự tuổi vàng đá biết,
Mặn mà tình công nông
Ôi tâm hồn xứ Nghệ,
Trong hồn Việt Nam ta.
Có gì tự ông cha,
Rất xưa mà rất trẻ.
Giống như Bác của ta,
Một người con xứ Nghệ.
Giống như Bác của ta,
Một con người xứ Nghệ.