Đệm piano: Hoàng Mãnh
Biết mấy thương yêu những người con trung hiếu,
Từ tiền phương trở về lửa công đồn còn rực cháy tim anh,
Mang những vết thương, sâu nặng tình đất nước,
Trở về hậu phương, anh vẫn hát bài ca đi lên phía trước.
Anh ơi, cầm bát cơm thơm em nhớ người gieo hạt,
Vui quê hương giải phóng, em vẫn nhớ công ơn người anh hùng.
Anh thấy không,
Từ những phố phường đến những công trường,
Những con đường xuyên rừng vượt núi,
Những cánh đồng xanh màu lúa mới,
Đều hát lên tiếng hát tự hào,
Đều lớn lên từ những giọt máu đào,
Của những người con trung hiếu,
Những con người biết mấy thương yêu.
Kết: Những con người đất nước ngợi ca.