1-
Đường theo dốc núi chơi vơi, gió đổ màn sương xuống rồi,
Đâu suối nước âm vang rì rào, xóm bản ai lúa thơm nương đồi.
Màn đêm ôm bóng rừng sâu, lặng lẽ bước chân địa chất,
Soi ánh đuốc bên rừng âm u.
ĐK:
Nghe rừng khuya mênh mang tình yêu trong ta ánh lửa sáng lên ước mơ,
(Lửa reo tha thiết niềm tin, lửa reo như thấy bình minh)
Nơi rừng xưa hoang vắng chợt nghe xôn xao máy reo vào sâu núi đồi.
(Rừng ơi hãy thức cùng ta, cùng với ánh lửa chan hòa)
Bao tài nguyên nơi đây gọi ta đi theo ánh lửa sáng trong đêm nay,
(Lửa reo tha thiết niềm tin, lửa reo như thấy bình minh)
Nơi rừng xưa sẽ thấy ngày mai qua đây khói bao nhà máy ngút trời.
(Rừng ơi hãy thức cùng ta, cùng với ánh lửa chan hòa)
Chúng ta những người trai địa chất, mang theo ước vọng quê hương,
Lúc đất nước ta đang dựng xây, dù muôn khó khăn đâu sờn,
Tiếng chân bước âm vang rừng núi, ta đi giữ trọn niềm tin,
(1) Ánh đuốc sáng lòng ta ngời ngời, núi rừng chờ đón ta nơi nơi.
(2) Ánh đuốc sáng lòng ta ngời ngời, núi rừng chào đón đoàn ta đi.
2-
Người đi giữa đất hoang sơ, đá quặng ngàn năm vẫy gọi,
Tên đất mới, con sông, rừng cây, vẫn nhẹ ru giấc mơ đêm rừng.
Bàn chân địa chất về đâu, mà thấy xốn xang lời hát,
Bên ánh đuốc đêm rừng âm u.
(ĐK)
Kết:
Rừng khuya có ánh lửa reo, rộn rã bước chân qua đèo,
Rừng khuya có ánh lửa reo, rộn rã bước chân qua đèo.