Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng,
Chị thẩn thơ đi tìm,
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo:
- Đứa nào tìm được lá Diêu Bông,
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em tìm thấy lá,
Chị chau mày:
- Đâu phải lá Diêu Bông.
Mùa đông sau em tìm thấy lá,
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị,
Em tìm thấy lá,
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim.
Chị ba con,
Em tìm thấy lá,
Xoè tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ buổi ấy,
Em cầm chiếc lá,
Đi đầu non cuối bể,
Gió quê vi vút gọi,
Diêu Bông hời,
Ới Diêu Bông!