Lời bài thơ
Khi dép lốp bén đường khói đỏ
Người quên đi mái tóc trắng trên đầu
Quên cả nỗi xa cách xa dằng dặc
Người trở về với tuổi ấu thơ
Người bước vội, người không vào nhà khách
"Nhà khách nhường khách, tôi về nhà tôi"
Giọng Nghệ đủ trăm phần, Người nói
Dân làng nghe được, nước mắt rơi.
Lời Người nói, cỏ cây vừa nghe được
Cổng vòm hoa bông bụt mở sẵn mời
Bờ tre xếp hàng thẳng tắp
Cửa chống rèm đổ nắng xuống sân phơi.
Nhưng người bước vào theo lối tắt
Lối năm mươi năm trước từng quen
Với cần câu chạy ra giếng Cốc
Vời nùi rơm xin lửa láng giềng.
Người dừng lại vườn nhà bất chợt
Cây ổi còng trơn bóng bậc lên
Đàn tróp-tróp nép thân cau nín thở
Ve quanh vùng thức dậy tuổi thiếu niên.
Cành bưởi xanh quả tròn như thuở đó
Bao đêm trăng biệt xứ nhớ về
Quả bóng bưởi lăn một thời thơ nhỏ
Phút giây này âm hưởng còn nghe.
Mái tranh nghèo mưa nắng đủ che
Dải thềm hẹp, đất chung mầu ngưỡng cửa
Dấu dép Người in lên nền cũ
Bỗng ngập ngừng bên giường gỗ nhỏ
Người đã về chưa kịp ngả lưng đâu
Nghe tiếng dép biết người đang vội
Mặt án thư bàn tay Người chạm tới
Ngỡ nét son tập viết đã hồng lên.
Chiếc mâm tròn lốm đốm tróc sơn
Vẫn như vậy, tựa nghiêng vào vách nứa
Võng lác mắc chùng hai cột gỗ
Theo thời gian kẽo kẹt vẫn theo Người.
Gió sông Lam chung thuỷ với đất trời
Chung thuỷ với nỗi lòng thương nhớ
Vẫn đều đặn thổi về căn nhà nhỏ
Chiếc võng không có lúc đung đưa...
Lại thổi về điệu hát xa xưa
Câu nhọc nhằn uốn cong sào đò dọc
Ai chia xa đò ngang không níu được
Để câu hò chới với ... theo sau
Có những điều làng xóm đã quên lâu
Câu Người hỏi hồi sinh bao trí nhớ
Đôi mộ cổ góc vườn vắng chủ
Bếp lò rèn heo hút túp lều che.
Dân thương Người biền biệt xa quê
Nỗi lo lớn bạc phơ mái tóc
Người thương dân chưa lành áo mặc
Còn bàn chân thiếu dép đi trần.
Dân quanh Người, Người đứng giữa nhân dân
Nắng dừng lại vầng trán Người rực sáng
Gió ngừng lại giữa những lời trò chuyện
Cả đất trời ấm áp hương sen.
Chuyện Bác về thăm quê Bác – Kim Liên
Lời dân kể thời gian không cũ được
1980
