Tình ca Tây Bắc

Bình luận (7)

  1. Dũng_Hà Bắc
    Dũng_Hà Bắc
    Tiếng tiêu của Trương Nhuệ thật hợp cảnh hợp tình với giai điệu của bài hát Tình ca Tây bắc.
    Bạn nào có bản diễn tấu bài này bằng sáo mèo chắc còn hay hơn. Tôi tin vậy.
  2. BQT
    BQT Quản trị viên
    Bác ơi, bài đó đã có trên trang của mình rồi mà: http://baicadicungnamthang.net/nghe-bai-hat/5122/tren-duong-ta-di-toi.html
    Bác nên xem lại cách tìm kiếm bài hát ở đây nhé: http://baicadicungnamthang.net/tin-tuc/36/huong-dan-tim-kiem-bai-hat,-nhac-si,-ca-si-va-album.html
  3. ThanhNguyễn
    Rừng cây xanh lá muôn đoá hoa mai mừng đón xuân về
    Vui trong nắng vàng từng đàn bướm trắng bay khắp rừng hoa
    Ngập ngừng bên suối nước reo quanh mình như muôn tiếng đàn
    Bâng khuâng nỗi lòng nhịp sáo ai đưa tiếng ca rộn vangNếu ai đã từng một lần đặt chân tới Tây Bắc, cứ mỗi độ xuân về, nghe giai điệu lúc mượt mà tha thiết, khi rộn ràng tươi vui của Đã một lần tới Tây Bắc, tin chắc rằng không ai lại có thể quên được, nhất là tình đất, tình người nơi đây.Mùa xuân, mùa vạn vật sinh sôi nảy nở, trên những nẻo đường Tây Bắc, ven đường đầy hoa rừng và cỏ dại, những loài hoa không tên, nhưng hòa lẫn trong cảnh núi rừng đâm chồi nảy lộc tràn đầy sức sống, tin rằng không thể có một loài hoa vương giả nào lại có một vẻ đẹp quyến rũ đắm say lòng người đến thế. Hoa ban trắng muốt tinh khiết đến nao lòng; hoa sim, hoa mua tím ngắt cả triền núi; hoa lau bàng bạc đung đưa nghiêng mình làm duyên trong gió, soi bóng bên dòng suối; hoa chuối rừng đỏ tươi lấp ló trên núi cao, dưới vực sâu; hoa dẻ thơm nồng nồng ngai ngái tỏa hương len lỏi khắp núi rừng...
    Vào những đêm mùa đông, lạnh đến nỗi sáng ra nước đóng băng thành một lớp mỏng trên bề mặt, không gì thú bằng ngồi bên bếp lửa nhà sàn ấm sực, uống rượu bằng bát, nhắm với thịt nai gác bếp nướng cháy, đập xơ. Mùi khói quện lẫn với từng thớ thịt có mùi thơm và sức quyến rũ lạ kỳ, cảm giác lòng ấm lại như “nai về suối cũ”.
    Người Thái đen ở Sông Mã còn có món rêu đá đặc sản, một lần ăn rồi nhớ mãi. Vùng rừng núi không có sẵn rau xanh. Mùa khô, suối cạn, người Thái bóc những mảng rêu non mọc dưới lòng sông, nơi nước chảy xiết, sợi rêu xanh, dày như mái tóc người thiếu nữ tha thướt trong dòng nước, rửa sạch đất cát, phơi khô và gác lên gác bếp. Chỉ những khi nhà có khách quý thì mới lấy xuống chế biến để đãi khách hoặc làm quà biếu.Khi người ta đang cô đơn ở một nơi xa lạ, trong ráng chiều và sương núi cùng rủ nhau ập xuống, chắc chắn rằng ai cũng sẽ cảm thấy nhớ nhà da diết. Nhưng đã đến Tây Bắc, nếm trải cái cảm giác hoàng hôn với mùi thơm xôi mới quyện cùng mùi khói bếp lan tỏa, khi xa, chắc hẳn lại nhớ cái khoảnh khắc ấy da diết, nhớ đến nôn nao trong lòng, đến nỗi đi đâu thấy khói rồi cũng nhớ, cũng tưởng như hồn đang phiêu diêu miền Tây Bắc...Nhớ Tây Bắc, còn là nhớ tiếng chim gọi bạn tình suốt cả mùa xuân, nhớ nhịp chày khua đều đều ven sông và tiếng cọn nước róc rách chảy suốt đêm ngày. Đêm mùa xuân, nghe Tình ca Tây Bắc, lại thấy nhớ núi Mường Hung, dòng sông Mã, lòng lại phơi phới như mùa xuân, lại thấy bồi hồi da diết nhớ, lại được mong mình “hóa những con tàu”, để được gặp lại Tây Bắc như "nai về suối cũ", bởi "tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu". Tây Bắc ơi...Rừng rừng hoa với chim ca vui tưng bừng
    Suối nước trong xanh soi bóng anh và bóng em
    Bên nhau cùng sống vui êm đềm cùng núi rừng
    Đất nước hoà bình hạnh phúc ta như mùa xuân (Theo QuangLong)
  4. toquocghi cong
    toquocghi cong
    Cảm ơn bác THN bản này mới nghe thấy bình thường nhưng nghe nhiều đâm mê tiếng tiêu
  5. ThanhNguyễn
    * Trước hết là về hình dáng:

    - Vị trí đặt môi của sáo và tiêu khác nhau hoàn toàn: ở sáo ngang thì lỗ đặt môi nằm cách đầu sáo một khoảng xấp xỉ 1 chục cm, ở sáo dọc thì người ta tạo khe bằng cách vót chéo đầu sáo rồi chèn một miếng gỗ cũng được gọt chéo vào, tạo thành chỗ để người dùng ngậm miệng vào thổi; còn ở tiêu thì đầu được cắt ngang, ở viền được khoét một lỗ hình bán nguyệt, người dùng đặt môi dưới lên mặt cắt ngang của đầu tiêu, để thổi hơi vào lỗ ở viền ấy.

    - Tiêu thường dài hơi sáo nhiều (khoảng gấp đôi sáo thường).

    * Về âm thanh:

    Tiếng của tiêu trầm ấm hơn, chứ không ví von một cách "tự nhiên" như tiếng sáo. Tuy nhiên một khi nó đã ví von thì âm thanh ấy rất kì diệu.