Những vết xích xe tăng ra trận
Lời dân ca
Trăng thu dạ khúc:
Nữ:
Sáng... mênh mông một trời trăng thanh nhớ thương
Vầng trăng yên lành, không buông qua mành
Nam:
Đường ra biên giới trăng ở bên anh
Xe leo dốc ngược qua rừng Trường Sơn trăng sáng soi
Đất màu phù sa
Nữ:
Đất đỏ núi đồi
Cho em phủi vội bụi đường đầy vai áo anh
Vọng cổ:
1. Nam:
Anh lại thần tốc hành quân khói phủ chiến xa bạc màu vai áo
Đường ra biên giới qua dãy Trường Sơn xanh theo nòng pháo, đất nước vào xuân ngan ngát hương... rừng.
Dừng lại nhà em sáng ánh trăng khuya hoa trái thơm lừng.
Nữ:
Đêm lâu lắm mà đôi mắt anh vẫn sáng
Khuôn mặt ngỡ vầng trời lấp lánh những vì sao
Đường anh đi ôi nhân nghĩa biết là bao
Đi giữ đất phía Tây Nam, ra diệt thù phương Bắc
Anh như Lục Vân Tiên cưỡi chiến xa đi giết giặc
Em nguyện làm Nguyệt Nga thương chờ năm tháng.
2. Nam:
Ngọt dịu quê hương em đã cho anh gàu nước giếng trong veo ánh sao trời vời vợi
Anh lại càng thương vầng trăng lung linh chờ đợi trong gàu.
Đường hành quân ra phía trước, hình bóng quê hương là tiếng hát ngọt ngào.
Nữ:
Ra biên giới trăng soi đường giết giặc
Anh sẽ đè bẹp quân hung tàn dưới xích sắt xe tăng
Nam:
Quét sạch bóng thù cho rừng núi vùng cao trong sáng lại vầng trăng
Đêm bản nhỏ đẩy đưa tiếng khèn hò hẹn
Tình yêu ơi, thời gian như nguyên vẹn
Đọng lại ngọt ngào trên mỗi cánh hoa ban.
Lý ngựa ô:
Nam:
Tiếng súng dậy lòng ta
Tiếng súng dậy lòng ta
Nghe đây chúng muốn bảo vệ quê hương
Tiền phương vẫy gọi rạo rực con tim
Núi sông thúc giục đôi chân người lính tiến nhanh ra tận sa trường
Nữ:
Ơ... ơ bão lửa mịt mù
Nhắm thẳng quân thù xe tăng gầm hành quân
Nam:
Ơ... ơ hết giặc anh về, xe thay kiệu vàng, anh đưa nàng về dinh.
Vọng cổ:
3. Nữ:
Kiệu vàng tình yêu hay ngôi nhà của anh là chiếc chiến xa đậm đà năm tháng
Xe tăng cùng anh xông pha qua mấy mùa lửa đạn, đội nắng cao nguyên, mưa rừng gió núi, gian khổ bên nhau thành bạn chung... tình
Vì Tổ quốc xông lên đâu tiếc thân mình
Nam:
Xe che cho anh những viên đạn thù xâm lược, từng hạt mưa chiều và cát bụi đường xa
Nữ:
Cái tình đời này là gấm là hoa
Anh đã cùng xe diệt bao hỏa điểm thù phía trước
Để năm tháng tình yêu nở bình yên trên con đường anh xuôi ngược
Khi chiến thắng xâm lăng xe sắt hóa kiệu vàng.
4. Nam:
Về biên giới tim anh mang bao tình yêu nồng cháy
Xích sắt gầm theo tiếng nổ hờn căm
Nữ:
Đường ta đi nhân nghĩa mấy mươi năm
Hoa nở thắm Điện Biên đến những vết xích bình yên ngày Sài Gòn đại thắng
Nam:
Nhưng kẻ thù mới hung hăng
Xe lại ra đi bảo vệ núi sông với tình yêu thầm lặng
Dẹp yên giặc phía Tây Nam xe ra Bắc diệt thù
Anh ngồi trên chiếc chiến xa
Bâng khuâng cứ ngỡ mình là Vân Tiên
Xông pha giữa chốn trận tiền
Nghiền tan xác giặc giữ yên quê nhà.
