Chi tiết
Ngày em về thăm quê tôi

Ngày em về thăm quê tôi

Soạn lời: Quế Chi
Thể loại: Cải lương
1.458 7/6/2014

Lời dân ca

NGÀY EM VỀ THĂM QUÊ TÔI

Tân nhạc: Y Vân
Tân cổ: Quế Chi
Trình bày: Thanh Sang- Lệ Thủy
******************************.

Nhạc:
Ngày em về thăm quê tôi, chim rủ nhau về ăn cưới,
Xóm làng gặp kỳ mở hội trong nắng xuân tươi.
Nhớ ngày tôi đến thăm nhà, em ngồi kề bên bếp lửa,
Trông chiều tắt lưng bờ dâu, hai người nhìn nhau.

Vọng cổ:

(Câu 1)

Ngày em về thăm quê tôi xóm làng đang kỳ mở hội, chim chóc rủ nhau về vui lễ cưới thôn trên xóm dưới trai gái vui… đùa. Hoa dại cỏ non xanh tận chân trời. Em bước trên nắng xuân trãi lụa, tà áo bay quấn quýt bước chân. Anh ra đón em tận lũy tre ngoài cổng, đưa em về trên lối nhỏ quê hương. Hai bên đường hoa dại ngạt ngào hương, mùa xuân nở dưới hai bàn chân nhỏ.

(Câu 2)

Mình bước bên nhau trên con đường nhỏ, mấy thửa ruộng ngoài kia vàng gốc rạ, đàn trâu rảnh rang tắm mát ở ao làng. Trai gái rủ nhau dự hội ngoài đình. Tiếng trống vang vang như rộn ràng thúc giục, cho gái trai làng vội vã bước chân. Em theo anh về dưới mái tranh, khép nép cúi đầu chắp tay chào mẹ. Mẹ mỉm cười bao dung nhìn đôi trẻ mà ánh mắt già như sáng một niềm vui.

Nhạc:
Cho người em gái anh thương, mẹ anh chắc chẳng còn buồn.
Nón này mẹ che tóc nắng, bao chiều phơi áo cho con.
Vẳng nghe câu hát trên đồng, câu ca thắm đượm hương nồng lứa đôi.
Ai về núi Ngự xa xôi, nhắn dùm tôi muốn cưới người tôi thương.

Vọng cổ:

(Câu 5)

Ngày anh về thăm quê em, hai đứa bên nhau ngoài kia bờ dâu tắt nắng. Gió tạt phên thưa mẹ già phất phơ tóc trắng, nhìn xa xôi không nói một câu… nào. Có lẽ mấy mươi năm kỷ niệm chợt quay về. Cái thuở xuân xanh mấy mươi năm trước, pháo đỏ rượu nồng mẹ đến cùng cha. Thương con mình muốn nó xong việc thất gia, nhưng buồn nỗi nó lìa quê xa mẹ, sợ nó theo chồng rồi bơ vơ nơi đất lạ, cách trở xa xôi ôi biết mấy nhịp cầu.

(Câu 6)

Mấy nhịp cầu mong manh không đủ cách ngăn tình đôi trẻ, rồi một ngày mình về sống cạnh bên nhau. Nghe tin con mình hạnh phúc ở miền xa, chắc mẹ già cũng thôi không buồn nữa.

Rồi những buổi chiều lòng nghe thương nhớ, mẹ lần mò giở manh áo cũ ra coi. Tóc trắng mẹ già che dưới nón bài thơ, cô bác hai bên mới nhìn chưa kịp hỏi. Mẹ đã mỉm cười thật tươi mà bảo: nón của con tôi từ xa lắm gởi về.

Vợ chồng nó sống bên nhau vui vẻ lắm, cháu ngoại đầu lòng con gái giống hệt tôi. Bàn tay nhăn nheo mân mê tà áo cũ, nghe như hơi hớm con mình còn quanh quẩn đâu đây./.

Xem thêm
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Trang chủ
Bình luận
Tìm kiếm
Thư viện
Cá nhân