Anh đi xa cách quê nghèo

ANH ĐI XA CÁCH QUÊ NGHÈO

Soạn giả: Viễn Châu
Trình bày: Lệ Thủy (CL).
***********************


Hoài cầu
Mưa gió lạnh triền miên đêm đã khuya
Ngàn nhớ nhung hiện về
Năm xưa ta đón đưa nhau bên bờ sông xanh
Nhũng giấc mơ sum hiệp không thành
Mưa gió tạt lều tranh không chiếu chăn
Đời sớm trưa một mình
Chia tay em ở anh đi bao ngày xa xôi
Thương nhớ ai phiêu bạt phương trời.

Vọng cổ
Mưa bão đêm qua nên đường đất ven sông trở nên lầy lội,  gánh bún trên vai dọc theo bờ cỏ rối mãi ,  chờ anh nên chẳng vội sang đò...
Em mến thương anh qua chiếc áo học trò, Trên đường xuống chợ mình cùng chung lối ngõ, chưa dám trao lời nhưng lòng rộn niềm mơ
Xuân đã về trên bến cũ hay chưa, mà đôi mắt em xanh đôi má em hồng,  rồi lúc quay về đêm lại từng đêm.  Dấu kín trong tim một chuyện tình bé nhỏ.

Anh khen mãi đôi tay em đã tròn lại trắng em Cố cười duyên nhưng e thẹn trong lòng
Muối ớt anh nêm cho thêm ngọt thêm nồng, Muối Ba Động mặn tình đôi lứa, Ớt đầu bờ thắm thía vị yêu đương
Nhìn anh học trò rảo bước đi nhanh, Khi nghe tiếng trống trường giục thúc, em cất tiếng nói thầm trong nguyện ước. Cho em với chàng sớm được tròn duyên.

Hoài cầu
Xa cách một thời gian anh ở đâu
Ngàn nắng mưa dãi dầu
Quê xưa năm tháng ưu tư như chờ mong anh
Em ở đây hiu quạnh một mình.

 Vọng cổ
Nhớ không anh trên đường qua xóm vắng, gánh bún trên vai mùi thơm theo gió lộng, em vẫn chờ anh khi tiếng trống tan trường
Anh đã đưa em suốt một quãng đường...
Em khuyên anh ráng lo ăn học để sau này đỗ đạt thành danh, annh dặn em ráng tần tảo bán buôn  mai sau thành chồng vợ sống vui niềm hạnh phúc
Em e thẹn vội che khăn cúi mặt, dưới hàng me lác đác rụng trên  đường.

Thế rồi anh ra đi không trở về quê cũ,  hai mươi năm đăng đẳng qua rồi... 
Còn nhớ không anh những kỷ niệm xa vời, bánh ống Ba Se thơm mùi gạo mới, thuốc rẫy Nhị Trường bát ngát mùi hương, hò... hơ... dưa nào ngon bằng dưa Bầu Cát Bắp nào ngọt bằng bắp Mỹ Hoà
Mưa nắng hai mùa nhọc nhằn sớm tối dù,  bao nhiêu năm em vẫn đợi anh về....

Hai mươi năm sống đời cô quạnh, em vẫn nặng nề với gánh bún trên vai,  anh học trò nghèo giờ như cánh chim bay, theo mưa gió đến nẻo trời xa lạ
Vùng Thanh Lệ hàng me còn xanh lá, xóm Tri Tân cây điệp vẫn đơm bông
Đa Lộc, Phước Hưng, Tập Ngãi, Đại An,  sao anh không nhớ xóm làng xơ xác, đất cũ Đôn Châu quê nghèo mộc mạc đang chờ anh trở gót quay về... 
Anh ơi đám bắp trổ cờ rẫy sắn đơm bông,  như trang điểm để đón chào anh đó...
Anh đi xa cách quê nghèo , nhớ bún nước lèo hương vị xứ mình không....

Bình luận (0)