Yêu
Lời 1: Biết làm sao định nghĩa được tình yêuLòng yêu thì cho mà đâu biết nhiềuYêu như khung trời bão gióYêu trong như dòng suối vắngHay yêu là nghe cay đắng.Ngắt nụ hoa vàng biết rằng mình yêuĐường đi vào yêu mềm hơn nắng chiềuEm ơi đêm nào vắng gióĐôi tim non vừa mở ngỏNhớ hỏi lòng mình thức hay mơĐK:Yêu phải chăng rất mộng thơTình không thấy nhưng không xóa mờYêu phải chăng là hương gióNgàn đời còn mơn trớn đôi hồn hoaLời 2: Ai đâu hay được biết được tình yêuSợ không được yêu mà nhớ thương nhiềuEm ơi khi mùa đông quaCô đơn tâm hồn buốt giáNhớ hỏi lòng phải chăng vừa yêu !Lời 3: Biết làm sao mà hiểu được tình yêuNgười đi vào yêu mà thương nhớ nhiềuYêu đôi hoa vàng bến vắngYêu quê hương miền cháy nắngRa đi mà quên cay đắngÉp vào tim nồng chỉ một tình yêuĐường đi dù xa dù sương kín chiềuNhưng không bao giờ đăm chiêuNhưng không bao giờ cô liêuBởi mình còn hình bóng thương yêụĐK 2: Yêu phải chăng lúc lìa đôiTìm theo gót chân mây cuối trờiYêu phải chăng từ mong nhớTừ chờ mong thêm thiết tha lòng mơLời 4:Ai đâu hay được, biết được tình yêuTình tuy rất xa mà ngỡ như gầnEm ơi nghe chiều bâng khuângBuông trên vai mềm sót nắngHãy nhủ thầm thế nhân còn yêu !Coda:Yêu là mộng mơYêu là sầu nhớ !