Anh trồng rừng lấy chị ươm cây,
Rừng cây của chồng quen mồ hôi vợ.
Anh xa quê và chị xa mẹ,
Hai nỗi nhớ gặp nhau xanh ngút một vùng rừng.
Bắt đầu yêu nhau gió lặng lòng thung,
Cánh rừng làm thinh cho hai người to nhỏ.
Người mong người bên con suối lũ,
Chuyện giấu được ai nhưng không giấu được rừng.
Nuôi con thơ và trồng cây non,
Là bố mẹ thêm quen đời vất vả.
Bên thiên nhiên càng thắm thiết yêu nhau,
Theo tiếng chim rừng vợ hát chồng nghe.
Rừng ơi (rừng ơi), ta đã về đây (ta đã về đây),
Yêu mến nơi này mây bay vào nhà,
Và suối thành quê, rừng thành đất ở.
Rừng ơi (rừng ơi), ới rừng ơi (rừng ơi),
Bòng núi cao cao trùm vai chồng vai vợ,
Một mảnh vườn xanh nhập vào cánh rừng xanh.
Kết: Rừng ơi, ới rừng ơi. (hát lặp đi lặp lại nhiều lần)