Chi tiết
Lời bài hát
VIẾT CHO MÙA ĐÔNG
1-
Xa rồi anh mới thấy yêu hơn
Cái rét ngọt nhớ mùa Đông Hà Nội
Cây sấu già bên đường ngơ ngác
Cho một chiều lá ngả nghiêng rơi.
Mùa Đông nào là mùa Đông xa em
Xa từng nơi góc phố thân quen
Hoa sữa nồng nàn quán cà-phê Nguyễn Du
Khi xa anh em ngồi đó với ai
Khi thành phố vào đêm.
ĐK:
Những nỗi buồn ở phía không em
Là tiếng dương cầm ngân vang trong gió
Qua ô cửa sổ nốt nhạc cuối cùng
Chút gieo mùa cũng đủ để hư không.
Anh nhớ về về một mùa Đông
Hoa sữa rơi muộn màng nơi góc phố
Heo may còn trải dài trên phố xưa
Hà Nội trong anh đã trở gió mùa.
2-
Xa rồi anh mới thấy yêu hơn
Cái rét ngọt của mùa Đông Hà Nội
Cây sấu già bên đường ngơ ngác
Cho một chiều lá ngả nghiêng rơi
Mùa đông nào là mùa Đông xa em
Xa từng nơi ngóc phố thân quen
Hoa sữa nồng nàn quán cà-phê Nguyễn Du
Khi xa anh em ngồi đó với ai
Khi thành phố vào đêm.
ĐK:
Những nỗi buồn ở phía không em
Là tiếng dương cầm ngân vang trong gió
Qua ô cửa sổ nốt nhạc cuối cùng
Chút gieo mùa cũng đủ để hư không.
Anh nhớ về về một mùa Đông
Hoa sữa rơi muộn màng nơi góc phố
Heo may còn trải dài trên phố xưa
Hà Nội trong anh đã trở gió mùa.
Đoạn kết:
Anh vẫn mơ về một mùa Đông
Trên phố phường dịu dàng hương hoa sữa
Bên nhau ngồi giọt cà-phê đắng môi
Hà Nội trong anh đã trở gió mùa...
1-
Xa rồi anh mới thấy yêu hơn
Cái rét ngọt nhớ mùa Đông Hà Nội
Cây sấu già bên đường ngơ ngác
Cho một chiều lá ngả nghiêng rơi.
Mùa Đông nào là mùa Đông xa em
Xa từng nơi góc phố thân quen
Hoa sữa nồng nàn quán cà-phê Nguyễn Du
Khi xa anh em ngồi đó với ai
Khi thành phố vào đêm.
ĐK:
Những nỗi buồn ở phía không em
Là tiếng dương cầm ngân vang trong gió
Qua ô cửa sổ nốt nhạc cuối cùng
Chút gieo mùa cũng đủ để hư không.
Anh nhớ về về một mùa Đông
Hoa sữa rơi muộn màng nơi góc phố
Heo may còn trải dài trên phố xưa
Hà Nội trong anh đã trở gió mùa.
2-
Xa rồi anh mới thấy yêu hơn
Cái rét ngọt của mùa Đông Hà Nội
Cây sấu già bên đường ngơ ngác
Cho một chiều lá ngả nghiêng rơi
Mùa đông nào là mùa Đông xa em
Xa từng nơi ngóc phố thân quen
Hoa sữa nồng nàn quán cà-phê Nguyễn Du
Khi xa anh em ngồi đó với ai
Khi thành phố vào đêm.
ĐK:
Những nỗi buồn ở phía không em
Là tiếng dương cầm ngân vang trong gió
Qua ô cửa sổ nốt nhạc cuối cùng
Chút gieo mùa cũng đủ để hư không.
Anh nhớ về về một mùa Đông
Hoa sữa rơi muộn màng nơi góc phố
Heo may còn trải dài trên phố xưa
Hà Nội trong anh đã trở gió mùa.
Đoạn kết:
Anh vẫn mơ về một mùa Đông
Trên phố phường dịu dàng hương hoa sữa
Bên nhau ngồi giọt cà-phê đắng môi
Hà Nội trong anh đã trở gió mùa...
Xem thêm
