1-
Về Yên Tử giữa mùa trăng sáng rừng,
Mây giăng phủ trắng ngàn núi đồi,
Ta về đây nghe mênh mông trong lòng đất rừng xôn xao.
Về Yên Tử, đất vàng đen bao la,
Ta ra đi, bao niềm ước vọng,
Xây dựng miền Đông Bắc sáng ngời trong tim ta.
ĐK:
Ơi, Yên Tử thân yêu ơi,
In trên vách đá vỉa than nằm mấy tầng,
Trong mưa, trong nắng, khoan ta thêm sâu lòng núi rừng,
Bài thơ nào nói hết,
Khi sắc quặng ánh lên,
Đêm nằm không chợp mắt,
Nghe rộn khúc nhạc rừng,
Trong trái tim người địa chất (ớ ơ).
Ơi, Yên Tử thân yêu ơi,
Ta đi trên lớp vỉa than lòng sáng ngời
Ta như hoa thắm, như chim bay, núi rừng mong chờ,
Rừng núi nào có biết,
Con suối nào có hay
Sau bàn chân địa chất,
Cũng từ những rừng này,
Những chuyến than về,
Một thành phố tương lai,
Sáng rực muôn đời.
2-
Từ trên đỉnh núi miền Tây nhớ về,
Băng qua ngàn suối đèo, vách rừng,
Ta về đây, trong ba lô mang nặng đá quặng bên vai.
Chào Yên Tử, đất vàng đen bao la,
Yêu câu ca vang lòng giếng hào tháng ngày,
Còn chắp cánh theo rừng đi nơi nơi.
(ĐK)