1-
À ơi, chứ trông cây (à) tôi lại nhớ (ơ ớ ơ) Người,
(Chứ) rừng bao nhiêu (à) cây mọc thì tôi ơn Người (à) bấy nhiêu.
Nhớ Bác Hồ trồng cây năm xưa,
Bác tuy già nhưng mạnh khỏe,
Vì thương dân Bác dặn dò cặn kẽ:
Ươm mầm xanh, ta như mẹ thương con.
ĐK:
Cả một đời vì nước, vì non,
Cả một đời vì nước, vì non.
Bác vẫn còn nghe điệu hò ví giặm,
Dòng sông Lam, núi Hồng đỡ hận,
Chào quê hương (ớ ơ ơ) Bác dặn lại (ờ ơ ớ ơ) rồi.
Bác vẫn còn như màu xanh bất tử,
Tình yêu thương núi đồi ấp ủ,
Rừng cây ru (ú u u) Bác ngủ ngon (ớ ơ) lành.
2-
À ơi (chứ) còn non (à) còn nước, còn (ờ ơ ớ) Người,
Chứ lòng dân ta (à) xứ Nghệ càng nhớ những lời (à) Bác răn.
Nhớ Bác Hồ trồng cây năm xưa,
Bác thăm già cùng hỏi trẻ,
Hàng cây xanh vẫy chào Người mạnh khỏe,
Thăm làng Sen thêm yêu cả giang sơn.
(ĐK)