1-
Em ơi, ba mươi năm rồi nay trở lại Huế của ta,
Huế của ta nắng dãi mưa dầm,
Mà duyên xưa còn đó, nhịp cầu ân nghĩa còn đây,
Chiến thắng hôm nay (í i i, ì) non nước lại sum vầy.
Em coi kìa con sông Hương vẫn một màu xanh mát rợi,
Cầu Tràng Tiền vẫy gọi vẫn hiên ngang đứng đợi chờ,
Đường đi trong thành nội quanh co,
Đông Ba, Gia Hội xưa (chừ) người vẫn đông.
(*)
Ngự Bình xưa còn có những hàng thông (ứ ư ư, ư ừ),
Tịnh Tâm sen ngát nước trong gương hồ đầy,
Ta tin rồi đó, có một ngày,
Thông kia lại mọc, sen này lại nở hoa,
Cuộc đời tươi sáng đã về ta (á a a, á a à).
Em ơi, Bác đã đi xa, nay vắng nhà,
Làm theo lời Bác dặn dò,
Ta giành được độc lập tự do hoàn toàn.
Em ơi, thương nhớ bàng hoàng,
Trông lên ảnh Bác ngỡ ngàng tưởng Bác vô (ớ ơ ờ, ơ hớ).
2-
Em ơi, bao năm đôi bờ cách trở,
Lũ giặc kia, lũ giặc kia cút cả đi rồi,
Còn dân ta một nước, một trời chan chứa tình thương
Góp sức chúng tay (í i i, ì) ta nối lại con đường.
Em ơi, nhờ anh công nhân, Huế vẫn còn nguyên ánh điện,
Từ ngày còn Mĩ - Diệm, những thanh niên đã xuống mặt đường,
Và bao nhiêu bà mẹ kiên gan,
Nuôi con đánh giặc, coi thường (mà) đắng cay.
Kết:
Trở về Huế giờ đây,
Nhớ ơn người giữ Huế bấy nay,
Lặng nhìn ngọn cờ bay,
Chúng con càng nhớ Bác lắm thay.