Hò o ơ ơ ớ ơi, dòng nước kênh xanh còn có khi vơi, khi đầy,
Hận thù giặc Mĩ (ơ) trong lòng có bao giờ nguôi.
Hò ơi, dù cho sóng cả vẫn vững tay chèo,
Ta đi tiếp vận sớm chiều xông pha.
Hò khoan khoan hỡi dô khoan,
Hò khoan khoan hỡi dô khoan.
Trên những dòng sông,
Trên những nẻo đường,
Chị em ta đã đi qua,
Nào là đò, là xe,
Nào là gồng, là gánh,
Nào là xuồng, là ghe,
Ta ra đi trong nắng sớm chiều mưa.
Cô gái Trường Sơn vai gùi chân bước,
Miệng cười vui hát bên rừng hoa nở (ớ ơ).
Cô gái Hậu Giang tay chèo thoăn thoắt,
Đưa xuồng đi dưới đêm đầy sao.
Đi nhanh ra chiến trường chị em ơi,
Đi nhanh ra chiến trường chị em ơi.
Kết:
Trên những dòng sông,
Trên những nẻo đường,
Chị em ta đã đi qua,
Nào là đạn, là bom,
Nào là lụt, là bão,
Vượt ngàn trùng đường xa,
Bao anh em bao chiến sỹ chờ ta.
Mỗi chuyến hàng qua như dòng sông lớn,
Đổ về tiền tuyến không gì ngăn nổi.
Dẫu có hiểm nguy, ta nào có xá,
Vẫn cười vui hát quên đường xa.
Đi nhanh ra chiến trường chị em ơi,
Đi nhanh ra chiến trường chị em ơi.