1-
Trăng lên rồi, trăng lên,
Gió lên rồi, gió lên đi,
Kìa gió lên rồi, gió đẩy trăng lên,
Nước non đầy ánh trăng.
Trăng ơi, trăng có nhớ,
Người làm thơ năm ấy,
Với trăng vàng tha thiết,
Yêu trăng mà chưa toại,
Hồn thơ đón trăng lên.
Trong tù không rượu cũng không hoa,
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ,
Người ngắm trăng soi, ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,
Trăng ơi, trăng dòm khe cửa ngắm, ngắm nhà thơ.
Trăng đang đòi thơ, Người ơi trăng đòi thơ,
Trăng ơi, chứ việc quân đang bận mà, đang bận mà,
Trăng chờ hôm sau, trăng (là) trăng hỡi, trăng chờ hôm sau.
2-
Bao quân thù run lên,
Áng thơ của Người là tiếng nước non,
Là tiếng ca hòa bình thế hệ hôm nay,
Cho muôn đời mai sau.
Trăng ơi, trăng chiếu sáng,
Bầu trời thơ lai láng,
Bóng Bác Hồ vĩ đại,
Ơn của Người đem lại,
Ngày non nước vui trăng.
Ba Đình đang dậy sắc trăng hoa,
Giấc ngủ trăm năm Bác vẫn chờ,
Chờ ngắm trăng soi, ngắm trăng soi đời rạng rỡ,
Trăng ơi, trăng vàng lơ lửng nhớ, nhớ nhà thơ.
Trăng lại đòi thơ, Người ơi trăng đòi thơ,
Trăng ơi, chứ trời yên biển lặng mà, biển lặng mà,
Bác nằm nghe thơ, thơ Người soi sáng cho đời ước mơ.