1-
Lại một lần sợi bền qua tay mà em mắc,
Lại một lần sợi chắc qua tay anh hồ,
Cho ai dệt, ai nhuộm vải in hoa,
Thước vải nào không có tình đôi ta.
Một tình yêu nhen lên trong thầm lặng,
Một tình yêu son sắt sợi tơ bền,
Một tình người biết yêu người yêu say đắm,
Còn biết yêu đời đang soi bóng như tình yêu.
Tay nâng tấm vải tươi màu,
Tìm đâu cho thấy sợi đầu mà em giăng,
Đoạn nào anh đang đến làm thân,
Đoạn nào anh đã đứng gần bên em.
ĐK:
Cùng niềm tin tương lai đang gần lại,
Một thành phố tiếng máy dệt vang rền,
Một cuộc đời có tay người thêm hoa trái,
Càng biết yêu đời đang đi tới những mùa xuân.
Tay nâng tấm vải trong ngần,
Chợt nghe câu nói có lần mà anh qua,
Sợi gần đâu có khác sợi xa,
Sợi nào khéo mắc ắt là, ắt là nên duyên.
2-
Một thưở nào phải rời xa nơi miền quê cũ,
Một thuở nào ủ rũ khung treo bên thềm,
Con sông dài quê mình mùa xuân qua,
Vẫn vẳng hiện về chim yến đàn bay xa.
Lại về đây ta xây nên thềm rộng,
Lại về đây ta lấp lại khung dài,
Một cuộc đời tiếp bao mùa đi chiến đấu,
Đã xiết tay cùng nhau xây đắp lấy ngày mai.
Bao năm yến bỏ phương trời,
Mùa xuân trông yến nụ cười mà đi đâu,
Gọi đàn bao chim yến tìm nhau
Lại về xây tổ bắc cầu sang sông.
(ĐK)