Có chiếc thuyền trong sương trắng,
Bồng bềnh như một cánh chim.
Có em chèo thuyền áo trắng,
Xôn xao như trốn như tìm.
Có vầng mặt trời trong sương trắng,
Bồi hồi như một trái tim.
Hỡi em chèo thuyền về đâu đó,
Trên má vương phấn mặt trời,
Cho dòng sông lấp lánh.
Mặt trời, mặt trời phập phồng hơi thở,
Miên man miên man những tinh cầu,
Là như em bao năm tháng,
Nhớ anh hoài không thôi.
Ngàn đời, ngàn đời mặt trời vẫn trẻ,
Riêng em riêng em đứng bến sông này,
Một ngày bằng bao năm tháng,
Nhớ anh biển (ư) sóng (ư) xô.
Kết:
Có chiếc thuyền trong sương trắng,
Bồng bềnh trong sương trắng,
Mà sóng, sóng (ứ ư) xô.