Không có kính không phải vì xe không có kính,
Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi.
Không có kính không phải vì xe không có kính,
Bom giật, bom rung nên kính vỡ đi rồi.
Ung dung buồng lái ta ngồi,
Nhìn đất, nhìn trời là nhìn thẳng.
Nhìn thấy gió vào xoa đôi mắt đắng,
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim,
Nhìn thấy sao trời và đột ngột cánh chim,
Như sa, như ùa vào buồng lái.
Không có kính xe chạy trời mưa nên ướt áo,
Mưa dội, mưa tuôn như đứng giữa trời.
Không có kính xe chạy trời mưa nên ướt áo,
Mưa dội, mưa tuôn như khi đứng giữa trời.
Chưa cần thay, đường hãy còn dài,
Mưa ngừng, gió lùa khô mau thôi.
Những chiếc xe từ trong bom rơi,
Ðã về đây họp thành tiểu đội,
Bếp Hoàng Cầm ta dựng ngoài trời,
Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy.
Võng mắc chông chênh bên đường xe chạy,
Lại đi, lại đi, lại đi trời xanh thêm.
Kết:
Không có kính cho dù thùng xe ta có xước,
Không đèn, không mui ta vẫn không dừng,
Xe vẫn cứ đi vì miền Nam ta phía trước:
Chỉ cần trong xe đây có một trái tim,
Chỉ cần trong xe đây có một trái tim,
Chỉ cần trong xe đây có một trái tim,
Ơ, xe ta băng băng đi.