(Ô a) kìa, kìa con suối,
Con suối trong xanh lượn quanh sườn núi,
Nghe êm êm như giọng nói nhỏ nhẹ mà sâu xa,
Lắng đọng bao la những lời thiết tha.
(À) róc ra róc rách, (à) róc ra róc rách,
Ngỡ như lòng ta, nhớ người đi xa,
Nhắc thầm nhưng không trách.
(À) róc ra róc rách, (à) róc ra róc rách,
Trải bao thử thách suối vẫn thuỷ chung,
Nước lành, nước sạch kìa trong vắt như gương,
Như mắt người thương từng canh giữ bản mường,
(À mà) để lòng ta thầm yêu, thầm nhớ.
ĐK:
Ơi dòng suối đó,
Quay cọn nước đầy,
Tắm mát đồi cây,
Cùng tưới nương lúa mới.
Yêu sao dòng suối,
Nhịp chày không mỏi,
Giã gạo trắng ngần,
Nuôi quân đánh giặc,
(Là) nuôi quân thắng giặc.
1-
Róc ra róc rách,
Xưa nghe suối mách,
Biết giặc tràn vô,
Nước duềnh thác lũ,
Cuốn xô xác thù,
Nước duềnh thác lũ,
Cuốn xô xác thù.
(ĐK)
2-
Ơi dòng suối đó,
Là nguồn điện sáng ngời,
Là khúc nhạc yêu đời,
Của những lòng người,
Và của lòng ta (ơ).