Gió chiều đưa tiếng sáo lưng trời vút bay cao,
Đất Hà Tây quê lụa, tiếng sáo đượm hương ngày mùa,
Tiếng sáo của anh thương binh nồng đượm ân tình,
Tấm lòng người con trung hiếu, tiếng gọi của người ta yêu.
Nghe trong tiếng sáo dạt dào tình quê hương,
Anh gởi gắm yêu thương hay nỗi nhớ chiến trường,
Năm xưa đi chiến đấu, mẹ tiễn anh lên đường,
Bao phen xông pha trong lửa đạn quên mình vì quê hương.
Tiếng sáo của anh thương binh,
Như niềm vui giục giã tuổi xanh lên đường.
Chan chứa niềm yêu quê hương,
Đây tiếng hát quên mình cho núi sông.
Tấm lòng người con trung hiếu,
Hay là đây tiếng gọi của người ta yêu.
Tiếng sáo của anh thương binh,
Hay niềm vui rộn rã bài ca xây dựng.
Trên những dòng sông quê hương,
Nghe tiếng sáo yêu đời reo thiết tha.
Tấm lòng người con trung hiếu,
Hay là đây tiếng gọi của người ta yêu.
Kết:
Tấm lòng người con trung hiếu,
Hay là đây tiếng gọi của người ta yêu.