1-
Vì có mặt trời soi nên đêm chiều cần ráng đỏ,
Vì suối treo vách đá nên suối là dòng thác trên cao,
Vì thiếu cả trăng sao nên đêm dài cần ánh lửa,
Vì tiếng chim quen quá nên tôi cần giọng hát của em,
Và tôi nghĩ về lời mẹ ru.
Lời mẹ ru con như tiếng ru của nước non,
Lời mẹ ru con đêm ấy trăng sao không còn,
Và mẹ ru con bên ánh lửa soi.
Mẹ lại ru con đêm ấy nghe mặt đất rung,
Lời mẹ ru con tiếng nói thiêng liêng vô cùng,
Cả một đời cho không như lửa và ánh mặt trời,
Cả một đời cho không như lửa từ ánh mặt trời.
2-
Hạt nắng gieo nhẹ rơi trên cánh hồng vừa mới nở,
Hạt nắng gieo trên đất cho đất thành đồng lúa lên xanh,
Vầng sáng nào vừa soi cho quê nhà vượt khó khăn,
Vầng sáng đưa ta tới những chân trời hạnh phúc tuyệt vời,
Và tôi cũng đã chờ mặt trời lên.
Để được đưa em qua những con đường phố quen,
Để được đưa em qua những bến sông tấp nập,
Và từng ngày tháng ấy đã có niềm vui.
Mời gọi nhau đi qua những công trình mới xây,
Mời gọi nhau đi qua những bến sông tấp nập,
Từng đoàn thuyền thong dong đi về cùng hướng mặt trời,
Và ngọn lửa trong tim cũng là hình bóng mặt trời.