Khi ta nghe những tiếng đàn,
Đàn của người, người chiến sĩ lương y,
Vang trong không gian như chim ríu ran,
Ấm chiều đông, mát rượi trưa hè.
Khi ta nghe những tiếng đàn,
(Ô) tình nồng nàn người chiến sĩ lương y,
Người lương y vững tâm bền chí,
Như thể mẹ hiền vất vả sớm khuya.
Lặng mà nghe, kìa tiếng đàn vui mừng, mừng vui biết mấy,
Vui vết thương lành, máu chảy về tim,
Vui đôi mắt hiền được sáng dần lên,
Nhìn chân trời xanh thắm, ngước nhìn người yêu đăm đắm,
Vai sánh cùng bước tiếp nẻo đường xa xa.
Lặng mà nghe, kìa tiếng đàn vui cùng gợi cung đàn nhớ,
Ơ tiếng đàn nhớ khắc ở tim ta,
Có phải chăng là thuở xưa đời nghèo đành gói bệnh trong da?
Nay nhờ ơn Bác, cuộc sống tựa ngàn hoa, đời vang lên tiếng hát,
Trong tiếng đàn rộn ràng tang tính tình tang,
Của người chiến sĩ lương y vinh quang.