Nguồn: Bác Anhquan Nguyen - nhóm Tiếng hát Việt Nam.
Người bạn đầu tiên chơi đàn cho tôi nghe nằm lại giữa rừng,
Bạn bè đưa anh lúc chiều rơi, hoàng hôn tím đỏ cuối trời.
Đắp mộ anh xong, nhìn lên vách liếp,
Thấy đàn xót xa thương người lính trẻ,
Tôi ôm đàn ra đốt bên anh,
Đêm đêm thảng thốt tôi nghe,
Tiếng đàn vọng giữa rừng xa.
Bạn ơi, giữ nhé giùm ta,
Tuổi thanh xuân với lời ca tiếng đàn,
Tiếng đàn xé lòng tôi nhói buốt,
Ôi đẹp nhất đời xanh tuổi trẻ,
Bạn bè bao đứa không về,
Nằm đây mãi tuổi đôi mươi.
Tôi chợt thấy bao la khung trời rộng
Trong rộn ràng hào phóng tiếng tơ rung
Ngọn gió hiu hiu, gợn sóng trăm chiều
Tôi giữ tiếng đàn như giữ một tình yêu.