Thành phố của tôi

Bản nhạc

THÀNH PHỐ CỦA TÔI
*
Thành phố Hồ Chí Minh
Tôi yêu thiết tha trong tim mình.
Rạng rỡ đường đấu tranh, tung bay cờ tháng Tám.
Dập tắt lửa chiến tranh
Mùa Xuân sang trên bến Nhà Rồng.
Rạng rỡ đường đấu tranh, tung bay cờ tháng Tám.
Dập tắt lửa chiến tranh
Mùa Xuân sang trên bến Nhà Rồng.

* *

Thành phố Hồ Chí Minh
Tôi luôn khắc ghi trong tim mình
Một tiếng còi tiễn đưa, bôn ba đường cứu nước
Làm rỡ rạng núi sông
Người ra đi trên bến Nhà Rồng.
Một tiếng còi tiễn đưa, bôn ba đường cứu nước
Làm rỡ rạng núi sông
Người ra đi trên bến Nhà Rồng.

* * *

Thành phố ngàn mến thương
Tôi yêu thiết tha bao công trường.
Đường phố dài chiến công, cho tôi niềm vui sống.
Đường phố rộng ước mơ
Về tương lai non nước đợi chờ.
Đường phố dài chiến công, cho tôi niềm vui sống.
Đường phố rộng ước mơ
Về tương lai non nước đợi chờ.

* * * *

Thành phố Hồ Chí Minh
Tôi yêu thiết tha bao công trình.
Từ cánh đồng lúa xanh, cho tôi đời no ấm
Từ phố phường mến thân, đời vui lên theo tiếng còi tầm.
Thành phố Hồ Chí Minh, cho tôi niềm kiêu hãnh
Thành phố Hồ Chí Minh, Người cho tôi tiếng hát và niềm tin.
Thành phố Hồ Chí Minh, cho tôi niềm kiêu hãnh
Thành phố Hồ Chí Minh, Người cho tôi tiếng hát và niềm tin.

Bình luận (3)

  1. Vu Gia Gia

    Châu Tuấn hát bài này là đỉnh cao, hào hùng, tự sự, sâu lắng, cả chất dân ca...

  2. tran hai dao
    Em thấy bài hát này Bích Phượng hát là lột tả được nhiều cảm xúc nhất. Sáng tác này của Phan Nhân có giai điệu rất tình cảm. Nghe Bích Phượng hát, em nghĩ rằng bài hát này được ra đời vào năm 1975 khi đất nước vừa hết chiến tranh. Tác giả đi trên những con đường thành phố đầy cờ hoa, trong lòng tràn ngập cảm xúc về tình yêu đối với quê hương mình, về những suy nghĩ của một người trong bối cảnh đất nước vừa vượt qua những cơn bom đạn. Em nghĩ hồi sáng tác bài hát này, Phan Nhân chắc khoảng 40 tuổi hoặc hơn kém một chút. Suy nghĩ của người khoảng 40 về tình yêu, đất nước sẽ là như thế này đây.
  3. toquocghicong
    toquocghicong
    Thông tin Em cóp nhặt trên mạng về NS mời các Bác tham khảo:Nhạc sĩ Phan Nhân sinh ngày 15/5/1930.
    Long Xuyên tỉnh An Giang quê hương ông như bao làng quê miền Tây Nam Bộ với những biển lúa, những con kênh xanh cùng rừng dừa bát ngát.
    Câu hò, lời ru, điệu lý cùng đàn ca tài tử nơi sông nước miệt vườn đã thấm đượm trong ông từ thuở ấu thơ. Ông nhập ngũ từ những năm đầu kháng chiến ở Nam Bộ, ông tập kết ra miền Bắc cùng Đoàn Văn công Nam Bộ, cuối năm 1954. Rời quân ngũ, ông theo học ngành cơ khí địa chất. Như có cơ duyên với nghệ thuật năm 1959, ông về công tác tại Đoàn Ca nhạc, rồi biên tập âm nhạc, phát thanh Đài Tiếng nói Việt Nam.
    Công tác biên tập ca nhạc phát thanh, ông có điều kiện đi nhiều sát với thực tế sản xuất và chiến đấu của nhân dân và chiến sĩ trên các mặt trận, cập nhật thông tin, qua đó ông đã viết về người chiến sĩ, cô thanh niên xung phong, dân quân vùng cao và các cháu thiếu niên nhi đồng.
    Ông say mê tìm hiểu các làn điệu dân ca đồng bằng Bắc Bộ, dân ca các dân tộc ở Việt Bắc, Tây Bắc.
    Nhạc sĩ Phan Nhân là tác giả của nhiều ca khúc nổi tiếng như: "Tình ca đất nước", "Nhớ về Pác Bó", "Em ở nơi đâu", "Con dao làm nương, cây súng giữ bản", "Thành phố của tôi", "Hà Nội niềm tin và hi vọng", cùng nhiều ca khúc viết cho thiếu niên nhi đồng như "Chú ếch con", "Em là cây lúa Điện Biên", "Chú cừu Mộc Châu", "Hàng cây ơn Bác"….
    Với những đóng góp và sự nghiệp âm nhạc, ông đã được trao tặng giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật lần thứ nhất năm 2001.