Tây Nguyên núi vút cao,
Dòng sông lặng lờ trôi,
Triền miên theo đôi bờ,
Chim kơtia líu lo hót vang trên nương,
Như lòng đợi chờ.
Ôi thương nhớ biết bao,
Từ mái tóc phai sương,
Từ trái tim trong sáng của Người,
Tây Nguyên đã đứng lên,
Bước theo Bác Hồ giữ gìn quê hương,
Cho rẫy nương được yên vui,
Được ấm no muôn đời (ề ê ề).
Ôi sao sáng mến yêu,
Hãy nhắn cho ta lòng biết ơn,
Lòng mong nhớ tới Bác Hồ,
Tuy xa cách đó đây,
Núi sông Tây Nguyên một lòng như nhau,
Luôn ngóng chờ ngày mai sau,
Đón Cha về (ề ê ề).