Hư hứ hừ hư, hư hứ hừ hư hư hừ,
Hừ hứ hừ hư, hư hư hừ hứ hư hừ.
1-
Đêm biên cương, trời mờ sương,
Ánh mắt anh soi mặt thù,
Đêm biên cương, trời mờ sương,
Đỏ lửa hồng trái tim người lính.
Núi nghiêng nghiêng, rừng nghiêng nghiêng
Như lắng nghe (ơ) tiếng gọi thiết tha,
Tiếng gọi từ trong anh.
ĐK:
Hừm hừm hứm hưm,
Hừm hừm hứm hưm,
Hừm hừm hứm hưm,
Hừm hừm hứm hưm.
Ơ em, dẫu mai đây anh nằm xuống,
Máu của anh đỏ đồi không tên,
Thì em ơi, nơi ấy em hãy trồng cây hồi,
Cây hồi quê hương ngát thơm cho đời sau,
Cây hồi quê hương ngát thơm muôn đời sau.
2-
Đêm trên cao, trời đầy sao,
Anh ước ao như thuở nào,
Đêm mênh mang, rừng mênh mang,
Rộn thì thầm trái tim người lính.
Em hay chăng ở nơi đây, bạn với mây gió,
Gió gọi sau lưng, gió lặng dần chân thông.
(ĐK)
Kết: Hư hứ hừ hư, hư hứ hừ hư, hư hứm.