Đặt mình trên con nước, đầu hướng về biển,
Anh trôi đi, anh trôi đi cùng hình bóng các đền đài,
Anh trôi đi theo con sông, theo sóng đến Biển Đông,
Trường Tiền in soi bóng ngàn năm vẫn còn,
Trong tim anh, trong tim em vẫn còn đó nét dịu dàng,
Qua bao năm câu ca dao nghiêng mái chèo trở về.
Sông Hương dáng em thuở ấy,
Nghiêng che nón lá qua cầu,
Con sông đưa người ra đi,
Xa nghe câu hát đất Thần Kinh.
Sông Hương những hoa bèo tím,
Mang anh đi hết đời người,
Con sông đưa người đi xa,
Nay sông đón bước người trở về.
Còn đâu những tiếng chuông chùa,
Giờ không thuyền neo bến,
Anh đi xa nay anh về,
Những ngày bình yên.