Sóng Cửa Tùng

Bình luận (7)

  1. SaoThuy1949

    Lâu lắm mới lại nghe được bài này, lòng nôn nao tràn đầy cảm xúc. Mà lạ thật, cũng phải hơn 50 năm nay không nghe mà tôi vẫn có thể nhớ rành rọt giai điệu và lời ca. Những ca khúc ngày xưa đúng là có sức mạnh đi vào lòng người.

  2. Khanh Nguyen

    Bài hợp xướng hay quá! Sao không bao giờ thấy phát lại nhỉ? Nghe mà nhớ ngày xưa qua

  3. Tuấn Văn (TPHCM)
    Tuấn Văn (TPHCM)
    Cụ Hồ Mộ La sau khi thu xong bản này là nghĩ hát luôn chỉ chuyên tâm giảng dạy thanh nhạc mà thôi
  4. Nguyen Viet Thach
    Nguyen Viet Thach
    Bổ sung thông tin về nhà giáo Hồ Mộ La: bà tốt nghiệp nhạc viện Traikôvxki khoá 1961-1966, nguyên là giảng viên Học viện Âm nhạc Quốc gia Hà Nội. Sau buổi gặp mặt giao lưu tại Bảo tàng Hồ Chí Minh tối 28-4-2010 có sự hiện diện của Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Nguyễn Sinh Hùng, phóng viên đã đến thăm bà tại nhà riêng ở phố Định Công, Hà Nội và đã ghi lại lời kể của bà như trong bài báo này. Nhìn ảnh, bà là một bà già đẹp lão với mái tóc bạc phơ, khoẻ mạnh và minh mẫn. Các bạn có thể đọc trọn vẹn bài báo theo đường link http://www.tienphong.vn/Phong-Su/500255/Bac-Ho-qua-loi-ke-cua-nha-giao-Ho-Mo-La.html.
  5. Nguyen Viet Thach
    Nguyen Viet Thach
    Một vài tư liệu về ca sĩ, nhà giáo Hồ Mộ La:
    Bà Hồ Mộ La tuổi Canh Ngọ (1930). Bà quê ở Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Cha bà là cụ Hồ Học Lãm, đã từng theo cụ Phan Bội Châu sang Nhật trong phong trào Đông Kinh nghĩa thục từ năm 1906. Đông Du thất bại, cha bà được cụ Phan giới thiệu vào học trường Sĩ quan Bảo Định - Hà Nam, cùng khóa với Tưởng Giới Thạch. Cụ đã từng tham gia cuộc cách mạng Tân Hợi – 1911 do Tôn Trung Sơn, lãnh tụ Quốc dân Đảng lãnh đạo. Sau ngày Tổng thống Tôn Trung Sơn qua đời (1925), Tưởng Giới Thạch làm binh biến (1927) thay đổi đường lối chính trị, cha bà vẫn được nể trọng, được điều công tác về Bộ Tổng Tham mưu tại Nam Kinh – Giang Tô. Gia đình vẫn là điểm hẹn, nơi nuôi dưỡng anh em ăn ở như Hồ Tùng Mậu, Lê Hồng Sơn, Trịnh Đông Hải…, sau đó là Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai, Hà Huy Tập, Phùng Chí Kiên… Và, cũng là nơi cung cấp tin tức mỗi khi người của ta bị bắt hoặc bị đe dọa đến tính mạng. Cha bà cũng là người đứng tên đề nghị mở văn phòng đại diện Việt kiều, làm Chủ nhiệm cơ quan Biện sự sứ tại Quế Lâm, Phó chủ nhiệm là Lâm Bá Kiệt (Phạm Văn Đồng). Vào khoảng tháng 8-1942, cha bà nhận được thư của Lâm Bá Kiệt thông báo lão đồng chí Hồ Chí Minh mất tích khi qua biên giới, đề nghị giúp đỡ. Khi ấy cha bà đang ốm, Chị Diệc Lan của bà đã chấp bút thay cha trực tiếp đánh thư cho Tưởng Giới Thạch chỉ thị tha bổng cho người bà con họ Hồ bị bắt oan ở nơi nào đấy thuộc tỉnh Quảng Tây.
    Mẹ bà khẳng định: Không thể có một lão đồng chí Hồ Chí Minh nào mà các anh trong tổ chức lại quá quan tâm đến như vậy. Đó chỉ có thể là lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc mà thôi.
    Không ai biết được những cố gắng của gia đình có kết quả gì không, chỉ biết hơn một năm sau có tin lãnh tụ đã được tha ở Liễu Châu. Người đến làm việc tại phố Ngư Phong để tiếp xúc rộng rãi, liên lạc với các đồng chí trong nước chuẩn bị đón Bác về.
    Ba mẹ con bà Khôn Duy lặn lội đến Liễu Châu gặp Bác, thấy Người làm việc công khai, rất được trọng vọng, mẹ con đã đoán ra được mấy phần.
    Hôm chia tay rời Liễu Châu, Người nói: Chỉ năm Bốn lăm là nước nhà độc lập thôi. Bà và các cháu có muốn về nước thì chuẩn bị đi, cháu Diệc Lan bây giờ muốn về cũng không được. Ở chiến khu rừng núi cực khổ, thiếu thốn lắm…
    Bà nhớ lại: Đúng năm 1945 như Bác đã dự báo, sau Cách mạng Tháng Tám, phái đoàn Hà Phú Khương sang Trùng Khánh đón “Hải ngoại quân”: lính khố xanh, khố đỏ về nước, Bác dặn tìm, đưa cả ba mẹ con bà hồi hương. Tiếc là về nước đúng vào thời gian Bác đi thăm Pháp.
    Mẹ con về quê Quỳnh Đôi - Quỳnh Lưu - Nghệ An tham gia công tác. Nhớ Bác quá, năm 1950, bà gửi thư lên Bác, cả thư tiếng Trung. Thật bất ngờ, Bác trả lời ngay. Lá thư chỉ vẻn vẹn có hơn 60 từ, với cách viết thật gần gũi, đã trở thành báu vật vô giá của gia đình bà. Thư viết: “Cháu Mộ La.
    Đã nhận được thư cháu, Chú cảm ơn. Biết cháu to nậy, mạnh khỏe, tiến bộ, chú mầng. Nhưng cháu viết hơi “văn nghệ” quá, Chú ngại. Ví dụ: Răng không kêu chú là chú Minh, lại kêu bằng “Minh thúc”. Tiếng ta có, thì nên zùng tiếng ta, như rứa phổ thông hơn, phải không cháu?
    Hôn cháu.
    Chú Minh.”
    Nhận được thư, bà thấy xấu hổ quá, ngượng quá, sao lại viết dông dài, hươu vượn làm Bác phiền lòng. Nhưng lại nghĩ: thế mới là Bác vĩ đại! Bác thương con cháu, chỉ bảo từng li, từng tí.
    (lược trính từ bài “Bác Hồ qua lời kể của nhà giáo Hồ Mộ La” đăng trên báo Tuổi trẻ Online ngày 17/5/2010)